« January 2012 »
Mo Tu We Th Fr Sa Su
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          

Về làng

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (5)   
 

Ngu ngơ để mất dấu làng

một ngày chân bước hoang mang tìm về

gió chiều quất buốt cành tre

mối tình đi lạc lời thề bỏ quên


 

Chân chưa hết ám dấu phèn

lòng đà mấy bận đòi lên phố rồi

một ngày chợt thấy sông trôi

mới hay mình lạc bến người vợi xa


 

Nhịp đời buồn bảy vui ba

mà làng vẫn thắm cỏ hoa tảo tần

quay về chân vấp phải chân

làng ơi tôi gọi trăm lần. Chênh chao!...

                                               P.C

Điện thoại di động...

Tản văn chua ngọt Trackbacks (0) góp ý (2)   
           Lúc đầu, cứ nghĩ chiếc điện thoại di động đơn giản chỉ là một vật trang sức xa xỉ; cứ nghĩ ai đó dùng nó chỉ vì muốn nói với thiên hạ, rằng tôi là người sành điệu. Nghĩ vậy, nhưng mỗi khi đi đau đó, gặp bạn bè hay làm quen bạn mới, lại "bị" hỏi cho xin số máy cầm tay, mình nói một cách thản nhiên "Tôi không có" mà lòng lại gợn chút buồn, chính xác hơn là có gì đó như là mặc cảm... Rồi âm thầm đi mua điện thoại di động, gạt phăng lời chỉ dẫn tận tình của cô bán hàng xinh đẹp, chỉ để làm cho ra vẻ rằng "thằng này xài thứ ấy đã quen", để rồi về nhà vật vã mày mò. Tài khoản hai trăm nghìn hết veo chỉ sau ba ngày bấm thử, bấm bậy, bấm hoảng hốt, bấm cứ như mình cũng là người sành điệu..., nhưng công năng của lớp phím tí tẹo trên máy vẫn chưa rành. Hóa ra, học phí cho trò chơi công nghệ này không hề rẻ.

Dien thoai di dong...
      "Rửa" sau đó đã trở thành một từ gây ám ảnh. Trong số bốn thằng bạn thân, mình là người có di động trước. Tập họp bốn đứa mộït lượt khó quá, vì mỗi đứa một việc, cuối cùng phải mời riêng ba đứa ba bận, tới đứa thứ tư thì đúng vào cuối tuần, chúng hê nhau lên, đi cả nhóm. Thôi thì cũng không sao, "rửa" cho mỗi đưa một lần cũng được. Tiền bia bọt hơi nhiều, cước phí cũng tốn không kém. "A lô. Mình đang gọi từ máy di động đây. Máy của thằng bạn thân của mình đó, cứ nói chuyện thoải mái nhé...". Bốn đứa, thằng nào cũng bảo cho tau gọi chút, và rồi nói rất nhiều chút, nói dài dòng, lê thê, dây cà ra dây muống; nói cho đã đời một lần được gọi bằng máy cầm tay. Muốn bảo nó nói ngắn thôi, nhưng nghĩ lại, nói vậy thì hóa ra mình hẹp hòi, không hết lòng với bạn. Đành bấm bụng ngồi im. Bạn trả máy, mình cười giả lả như không có gì, như không bận tâm gì, mà lòng thì xót...

Dien thoai di dong...Dien thoai di dong...
         Rồi ai cũng có điện thoại di động. Máy của đứa mua sau thường "trẻ" và "thời thượng", tức là hiện đại và đắt tiền hơn máy của đứa mua trước. Lệ cũ lặp lại: "Rửa!". Nhưng không giống như hồi điện thoại di động còn là của hiếm. Bây giờ, rất nhiều người có máy, không ai phải mượn máy của ai. Cứ dăm ba phút, túi quần ai đó ré lên hồi chuông, và thế là a lố a lô. Một người, rồi nhiều người có điện thoại một lúc. Ngồi với nhau mà tự dưng thấy bạn bè sao mà có vẻ xa cách quá : Ít nhìn nhau, ít nói chuyện với nhau mà cứ nói với ai đó tận đẩu tận đâu. Có đứa gọi riết một lúc lâu mới nghỉ, vừa nhét máy vào túi, chưa kịp nhìn mặt bạn bè thì lại nghe chuông đổ liên hồi. Nghe chán mới giật mình hỏi "mọi người uống xong hết cả rồi à ?", rồi bê ly uống ực một hơi, bảo là tự phạt vì cái tội điện thoại nhiều. Mà đã có mấy ai uống đâu? Kể từ lưng chừng cuộc tiệc, nào mấy ai rảnh đâu mà uống, người ta không a lô a lố đâu đó thì cũng gằm mặt soạn tin nhắn kia mà... Giật mình tự vấn, rằng bạn bè gặp nhau sao lại "phát  sóng" bốn phương mà không nói với nhau chuyện gì hay hay. Nhưng nhìn sang bao nhiêu bàn khác, người ta đều như thế cả. Đủ kiểu máy, đủ kiểu ngồi, đủ kiểu nói. Và người ta gật gù như chưa bao giờ được gật gù. Rồi vỗ đùi đen đét như chưa bao giờ được vỗ đùi. Rồi ha hả như  đang ở chỗ không người. Rồi sửng sốt như thể không có chuyện gì đáng sửng sốt hơn!... Và, cũng có vài người, hình như là nghèo mà cũng chưa hẳn là nghèo, hình như khiêm tốn nhưng cũng chưa hẳn là khiêm tốn. Vài người ấy hình như không có điện thoại di động, vì suốt buổi không thấy họ thọc tay vào túi quần, cũng không thấy cầm vật gì đó áp lên tai. Họ chỉ ngồi lặng yên, trong trạng thái chưa hẳn là dửng dưng, mà hình như cũng không vui không buồn, giữa một đám đông huyên náo...


Dien thoai di dong...Dien thoai di dong...
         Nửa đêm. Chiếc điện thoại để ở đầu giường giãy đành đạch. Bấm lên, bên kia nhừa nhựa hỏi: "Em ơi, lúc nãy ngoéo với nhau cả năm ngón tay rồi mà sao tới giờ vẫn không thấy em đến?". Vừa ngả lưng sau cái sự nhầm lại nghe tút tít. Mắt mũi kèm nhèm ngái ngủ vẫn phải căng lên đọc dòng tin khỉ gió: "Em lo uong hoi nhieu nen o truong, khong ve". Lạy trời tác giả tin nhắn ấy là một cô giáo. Cô "không về" nhà được vì "lỡ uống hơi nhiều" chứ không phải vì... không mặc quần áo!... Một tin nhắn gợi ra ý nghĩ vui vui, ngồ ngộ đôi khi cũng làm giấc ngủ yên lành hơn. Nhưng không phải bữa nào cũng có tin nhắn kiểu ấy. Thôi thì chọn giải pháp tắt chuông. Tắt mà lo. Biết đâu ai đó có việc cần, muốn gọi, muốn nhắn tin thì sao, nên thi thoảng lại nhướn người xem máy. Bà xã được dịp ngọt ngào: "Nếu "em út" có gọi thì cũng chọn giờ nào khác chứ  đâu gọi giờ này mà nhấp nhỏm". Vợ nói thế hẳn là nói yêu. Tức là còn yêu mình, còn lo cho mình. Dù vậy, vẫn thấy giận, đến mức... không muốn dùng điện thoại di động nữa.


Dien thoai di dong...Dien thoai di dong...
         Hôm sau thức dậy, định tháo sim vứt sọt rác. Chợt thằng con thỏ thẻ bên tai: "Ba ơi, hôm qua cô giáo con hỏi số điện thoại của ba, con gửi cho cổ rồi". Ừ nhỉ, mình quên mất. Hôm đi họp phụ huynh, cô có yêu cầu phụ huynh cả lớp cho xin số điện thoại, phòng khi có việc gì đột xuất thì gọi, vậy mà mình quên. Mà, cô giáo trông cũng xinh, giọng nói cũng ngọt ngào đấy chứ. Thôi thì lắp sim vào và ấn nút khởi động. Đột nhiên cười tủm tỉm một mình, rồi tự hỏi : "Hôm nay ai sẽ là người đầu tiên gọi điện cho mình nhỉ?...".

Còn lại trên đồng

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (8)   

Sau nồng nàn hương hoa tháng Giêng

Sau ngọt ngào cơn mưa tháng sáu

Sau chếnh choáng men say

Sau dại khờ run rẩy

Trên cánh đồng tình yêu

Tôi gặt được nỗi buồn

HOA

Hơn cả hạt thóc lép

Nỗi buồn của tôi gầy teo nhánh rơm khô ngấm bùn

Không thể cháy lên thành ngọn rồi tàn

Nhánh - rơm - khô - tôi ngún lửa

Thở dài bằng những cọng khói xám

Bay vào trời xanh tìm giấc mơ lúa non...


Đừng vờ không đau

Đừng vờ không buồn

Tôi đã nhìn thấy em oe oe tiếng khóc nảy mầm

Tôi đã nhìn thấy giọt nước mắt sương trên bẹ lá

Tôi đã thấy em se mình trước gió

Tôi đã thấy em lúa non không muốn vội làm đòng

Tôi đã nghe em nói lời chia tay không tròn tiếng...


Còn lại trên cánh đồng tình yêu

Bùn quánh nỗi buồn

Nhánh - rơm - khô - tôi thở dài bằng những cọng khói xám

Nghe nhoi nhói nỗi yêu trước khi hóa thân vào đất

Rồi ngây ngất một hạnh phúc đau đớn

Khi mường tượng một ngày kia

Em lúa non

Xanh dửng dưng

Xanh thản nhiên

Xanh vô ưu

Xanh lạnh lùng

Xanh không cần ký ức

Trên lớp bùn có nhánh - rơm - khô - tôi trẫm mình...

KHÔNG ĐỀ HỘI AN

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (2)   
Không tự đo được tuổi của mình

Ngói sấp ngửa âm dương đời chật

May còn có mảnh rêu trong vắt

Đếm thời gian bằng chút thản nhiên xanh

Giao thừa

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (7)   
                           Gửi H.

Không có cà phê

Chẳng cần trà đậm

Thức đợi giao thừa

Bằng hơi xuân ấm



Ngoảnh nhìn mùa cũ

Gặp thời hoa niên

Ai xui tình dại

Trôi về vô biên

Ai xui tình muộn

Ván đau niềm thuyền...



Mênh mang trừ tịch

Rỗng tênh nỗi mình

Trầm hương đâu đó

Thơm vào vô minh

Ngày đà trở nhịp

Mùa vừa lên xanh...



Ngổn ngang cũ mới

Chen nhau giao thừa

Ơi người tình nhỏ

Lòng đà xuân chưa...

P.C

THƯƠNG MỘT GIỌT TẾT QUÊ...

Tản văn chua ngọt Trackbacks (0) góp ý (2)   
          Quãng 15-20 năm trước, cứ sau rằm tháng Chạp, hễ mỗi khi tôi cắp vở ra khỏi nhà là lại được mẹ giao thêm một nhiệm vụ nữa: Trên đường tới trường, tranh thủ ghé vào văn phòng hợp tác xã đọc thông báo xem Tết này có đoàn Tuồng nào về diễn ở sân bãi xã mình không. Nếu không có tuồng, có hát thì phải hỏi xem mấy đám bài chòi sẽ được bố trí chơi Tết ở làng nào... Tôi vốn không thích đọc thông báo của hợp tác xã lắm, vì tấm bảng treo cao chót vót, chữ viết trên ấy lại thường nguệch ngoạc và sai chính tả. Tuy nhiên, ấy là thông báo về các sự vụ không liên quan gì đến mình. Còn đọc thông báo để biết bao giờ có đám hát hay chơi bài chòi thì tôi cực kỳ hào hứng. Đơn giản là vì nếu có hát, có chơi bài chòi ở đâu đó, thế nào tôi cũng được chơi Tết mút chỉ, từ sáng sớm cho đến tận khuya. Vừa chui nhủi giữa đám người đông nghịt vừa mút kẹo hay cắn hạt dưa, vừa chơi trò trốn tìm thì còn gì thích thú bằng !...


          Gọi là đi xem hát nhưng rất ít khi tôi nhìn lên sân khấu. Các anh chị thanh niên hình như cũng vậy. Họ thường đứng thành cặp, sát vào nhau, cắn hạt dưa, nói chuyện và... nhìn vào mắt nhau. Bọn trẻ con chúng tôi chui rúc, chen lấn thế nào cũng mặc. Chỉ có những người lớn tuổi, người già là xem hát say sưa. Tan bãi, trên đường về, họ còn bình phẩm râm ran, rồi lôi bao nhiêu là tuồng xưa tích cũ ra bàn, so sánh. Hôm sau đi chúc tết nhau, họ lại bàn tiếp. Có người, sau mấy ly rượu mừng, nổi hứng nhảy ra giữa nhà diễn cương một đoạn... Hết chuyện tuồng, họ lại bàn chuyện bài chòi, khen cô Ba hô dẻo, có duyên, khen chú Sáu ứng khẩu mượt mà, linh hoạt. Thường sau những lần như vậy, mẹ tôi rất vui và trở nên dễ tính một cách bất ngờ.


          Lớn lên, khi tôi bắt đầu để ý đến tuồng, muốn đi xem vài lần cho biết và để biết vì sao mẹ và nhiều người dân quê tôi mê tuồng đến vậy thì tiếc thay, cơ hội trở nên... mong manh. Cơ hội được ngồi vào chiếc ghế nhỏ trong cái chòi tranh vừa dựng, tay cầm lóng tre lên nước láng bóng có dán con cờ nhỏ xíu, được phất cờ hô "Tới !..." đầy phấn khích như bao nhiêu người từng làm, cũng coi như tan biến. Mấy cái Tết liền, không thấy đoàn hát nào về quê tôi diễn nữa. Cũng không thấy ai giăng đèn, kết hoa, dựng chòi mở hội trên khoảnh đất trước đình làng nữa, kể cả ở sân phơi hợp tác xã và sân đình nhiều làng khác... Thay vào đó là mấy "đoàn xiếc" tả pín lù, với các trò múa kiếm, ném lon, ném vòng dụ con nít. Rồi sân bãi hợp tác xã được đem đấu giá để trồng khoai, trồng đậu... Mẹ tôi chép miệng. Các cô các bác cũng chép miệng. Những người mê vãi chầu thì cứ cận Tết là mặt mày xớn xác, gặp ai cũng hỏi : "Có nghe nói ở đâu diễn tuồng không?". Sau mỗi cái lắc đầu, mặt họ lại ỉu xìu như tấm lá chuối  vừa hơ lửa để gói bánh tét...


          Bây giờ, nhiều nơi đã khôi phục lại nghệ thuật tuồng, tổ chức lại hội bài chòi, tết đến lại dong cờ mở trống mời gọi. Có sôi nổi thật, nhưng so với thời trước thì không "máu lửa" bằng. Không có cảnh cả một bãi người chen chúc nữa. Cũng không thấy ai nhay xổm lên thúc chầu. Thậm chí có nơi mở hội bài chòi mà lại... chẳng dựng chòi, người chơi cứ ngồi choãi chân trên yên xe máy. Trẻ con vẫn chạy lon ton. Những cặp nam nữ thanh niên thi thoảng cũng có ghé qua hững hờ, rồi đèo nhau đi; rất ít người dừng bước ở bãi hát, dù chỉ để cắn hạt dưa và nhìn vào mắt nhau...


          Một giọt Tết xưa đang ngược thời gian, ngược gió bay lại cùng với Tết của thời @. Những giọt Tết ấy, dù còn thưa thớt lắm, nhưng cũng khiến lòng người bâng khuâng, xúc động. Và càng nhớ, càng yêu hơn những sắc màu, những âm thanh nền nã, máu thịt một thời...

Tết muộn

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (7)   
 

Triền sông cải đã vàng hoa

Đất trời cũng đã nhích qua Giêng rồi

Mà ai như thể là tôi

Mưa đông nặng hạt đợi người xa xăm


Hoàng mai nhớ rét rực thầm

Chỉ u hương tỏa lặng câm xuân thì

Mùa trôi hay bóng tôi đi

Mà đôi mắt nhớ níu ghì xưa sau


Đất trời Tết ở trong nhau

Và hoa cỏ Tết trong màu cỏ hoa

Riêng tôi xao xác nỗi mùa

Vẫn đang trễ muộn Tết xưa, với người!...

Trong miền nhớ

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (9)   
 Khản đặc buổi trưa

tiếng chim lạc giọng

những miền nhớ không có hồi âm

những con đường quen không thấy dấu chân người

biết gửi về đâu ngàn câu hỏi?...


Mê man đồng bãi

không ngọn gió lùa

tóc xưa ơi đã xanh về đâu?...


Trên những con đường yêu mất dấu

thời gian so le

hẹn hò lỗi nhịp

Ai vọng phu tình

để hóa đá

ngày xưa?...

Đậm đà mắm hớt...

Tản văn chua ngọt Trackbacks (0) góp ý (2)   
            Vòng quay ngày tháng đã dịch sang một năm mới. Nhưng tiết trời thì vẫn đang Đông, ẩm ướt và rét căm căm. Gian bếp quê "xây" bằng đất nện rơm chợt như hẹp lại, phảng phất hơi ấm, tàn tro rơm phơi nỏ bay loạng choạng trong mờ ảo phập phù ánh lửa. Nội cời tro, vừa thổi phù phù vừa rê nồi cơm vần bên ông đầu rau ra chiếc rế làm bằng rơm bện, nói vọng qua ô cửa sổ nhỏ xíu nối với nhà trên : "Ăn cơm mắm với nội một bữa, nghe con...".

          Một làn hơi nước bốc lên, thơm phức. Bên trong nồi cơm nhỏ trắng tinh, lờ mờ hiện ra một cái chén đất, bên trong đựng một thứ nước vàng sẫm, hơi đục. Nội đưa tay khỏa làn hơi nước, nhón cầm chén đất bê ra. Chén nước vàng sẫm sóng sánh, phả lên mùi thơm khê đậm biển khơi. Lúc này, tôi mới nhìn rõ trong ấy có dăm bảy lát ớt xanh thái mỏng, lừng khừng nghiêng ngả, như thể chén nước sánh đặc hơn bình thường... "Mắm hớt đó con. Không chanh, không mì chính, nhưng chan cơm nóng là ăn không muốn đứng dậy đó nghe...".

          Nội múc một muỗng nước mắm sóng sánh vàng rưới đều lên chén cơm nóng hổi trên tay tôi. Chỉ có mùi thơm quê kiểng, pha tạp giữa vị ngọt của gạo trắng với vị mặn đậm đà chưa được thanh lọc dậy lên, nhưng tôi nghe như có tiếng "xèo" vang lên, tựa như ai vừa tưới nước lên thanh thép nóng. Tôi và cơm, cảm nhận gần như đồng thời và trọn vẹn vị ngọt của cơm, vị mặn hoang sơ của mắm, chút cay tê thơm nồng của ớt xanh bãi bồi và hơi nóng râm ran khắp trong vòm miệng, trong khi cánh mũi phập phồng thít một hơi dài... Khác hẳn các thứ nước mắm đóng chai khèn nắp, vàng lẹm một màu công nghiệp, muốn ngon phải pha thêm nào tiêu, nào tỏi, nào mì chính, nào chanh, nào đường... Mắm hớt xấu mã hơn, nặng mùi hơn nhưng đậm đà,  ăm ắp hơi vị biển khơi,  vị mặn gần như cô đặc nhưng sau khi trôi qua cuống họng, lại có cái hậu ngọt bùi ngây ngất. Nó không cần và cũng rất không nên pha thêm gia vị nào khác ngoài ớt xanh thái mỏng. Ngày đông tháng giá, nếu ngại chạy chợ hay e dè vì nỗi ám ảnh của cái gọi là "gạo châu củi quế", mắm hớt có thể thay thế cao lương mỹ vị. Mà ăn mắm hớt, thú vị nhất là ăn khi cơm còn nóng, giữa mùa đông, có mưa lất phất hoặc giữa cái lạnh rơi rớt khi tiết trời đương xuân. Ngồi ăn trong tư thế co ro càng hay. Vừa ăn vừa hít hà, thi thoảng đưa mắt nhìn ra khoảng sân nhà bảng lảng, trên nền đất ẩm vừa rựng lên những chúm hoa vàng ấm áp của khóm vạn thọ, sẽ cảm nhận được một điều gì lạ lắm dâng lên trong lòng... Mà, ăn Tết với mắm hớt xem ra cũng "có duyên" ghê lắm. Bởi, nó không chỉ thay thế mà còn có thể kết giao rất tốt, rất hợp cùng cao lương mỹ vị. Thịt heo luộc, rau mầm bóp chua, bánh chưng, bánh tét... mà chấm mắm hớt, hương vị sẽ càng nồng, càng đượm. Sẽ thấy hơi xuân, hơi Tết ở "thì hiện tại" ngây ngất hơn, ấm cúng hơn, đậm chất Việt hơn !...

          Quê tôi ở xa biển, nhưng hầu như nhà nào cũng làm mắm hớt, chủ yếu để ăn trong mùa đông. Đầu mùa cá cơm, cả làng kéo nhau xuống tận biển, đón những chiếc ghe bãi ngang vừa cập bến, mua từng thúng cá cơm óng ánh chỉ bạc chưa dội nước ngọt, muối ngay tại bãi rồi mới chở về. Vị biển không hề phai lạt... Muối chừng ba tháng, trên lớp mặt vại mắm sẽ rựng lên một lớp nước vàng sẫm đùng đục, mỗi lúc một dày hơn. Lấy chiếc muỗng bằng gáo dừa hớt nhẹ từng tí một, đổ vào chai để dành. Cứ mươi ngày nửa tháng lại "hớt" một lượt, cho đến khi xác mắm rữa ra hoàn toàn thì đất trời cũng vừa chuyển vào đông... Nếu muốn lấy "mắm nhì", để nêm canh kho cá chứ không phải để ăn tươi, có thể lấy xác mắm ấy nấu như cách nấu nước mắm thông thường...  

          Mắm hớt xấu mã và hơi nặng mùi, nhưng cái sự đậm đà thì không chê vào đâu được. Vì thế mà nó là thứ khó quên, thừa sức để đánh thức cả vị giác và xúc giác con người, nhất là vào những ngày đông tháng giá hay trong cái se lạnh ngọt ngào đầu xuân, khi quây quần bên mâm cơm trắng đơn sơ thanh đạm trong gian bếp quê nồng nàn hương rơm hương đất...

Những ô cửa

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (10)   
 

Mùa mở về phía tôi ô cửa tháng Giêng

hây hây gió cánh đồng trinh nữ

cỏ non da diết chân trời


Ngày mở về phía tôi những vạt nắng bồi hồi

thôi thúc mùa xanh

thắp nồng nàn hoa trái


Em mở về phía tôi một cuộc tình vụng dại

môi vừa kịp tìm nhau

tay đã vẫy ơ hờ

P.C

Và "nghìn sau hạnh ngộ"...

Chung Trackbacks (0) góp ý (6)   
 

Khi viết về một người vừa qua đời, nhất là với người có duyên nợ với văn chương, người ta hay đem tác phẩm của người ấy ra xem có chi tiết nào mang tính linh cảm về cái chết hay không. Tôi không tin lắm cái kiểu vận thơ vào mệnh người. Nhưng khi lần đọc lại thơ của Đặng Ngọc Khoa sau khi anh đột ngột lìa bỏ "cõi tạm" ở tuổi 53, tôi vẫn không khỏi ám ảnh cái gọi là linh cảm. Trong một bài thơ có tên là "Bốn câu", anh viết:

Chưa bình minh đã hoàng hôn

Đời tôi chính ngọ bồn chồn thân tâm

Nổi chìm một nửa trăm năm

Chân chưa vạn dặm ai thầm gọi tôi?

          Khi mới làm xong và trình làng bài thơ này, bạn bè anh đều nghĩ tiếng gọi xa xăm ấy là từ sâu thẳm trái tim đa mang của anh, là tiếng nói tâm tình của người cả nghĩ. Nghĩa là, mọi người đều đọc bằng sự cộng cảm không chút "suy diễn" như bây giờ... Cũng vậy, trước đây, khi đọc những câu thơ dưới đây của Đặng Ngọc Khoa, không ai hình dung ra ở đấy chất chứa những âm vang thảng thốt, dùng dằng như tiếng còi tàu trước giờ vào ga cuối: "đời thương/ còn có bao ngày/ cắc cớ nhé/ chớ đọa đày/ nhau chi// rượu cạn li/ gió biệt li/ nghìn sau hạnh ngộ/ vân vi đàn cầm..." (Vân vi đàn cầm). Những tâm sự khắc khoải, có phần cay đắng như thế này còn xuất hiện ở một số bài thơ khác của anh. Tất nhiên, khi ấy không ai cảm thấy ở chúng có chút gì để gọi là "bất thường":

Không dưng, có những lúc không dưng
Ánh nhìn lặng lẽ, hồn rưng rưng

Trần gian đẹp quá, nghìn sau nhé

Hãy nói dùm tôi những ngập ngừng...

                                                  (Nhớ miền Tây)

Nhưng trên hết, trong gia tài thơ không nhiều mà Đặng Ngọc Khoa để lại, gợn lên rõ nhất vẫn là nét bay bổng nghệ sĩ, những thao thức nghĩa tình và cùng với đó là những đa mang nặng trĩu nghĩ suy. Anh không phải là người chỉ biết sống cho riêng mình nên thơ anh luôn mở ra với mênh mang. Mênh mang mà đọng, mà lắng, mà hiển hiện những thông điệp mạch lạc. Mênh mang mà "thời sự" và đau đáu trong từng mạch tư duy:

Chúng ta sống trong thế kỷ buồn
Bao người yêu nhau không nhìn về một hướng

Khủng bố và sóng thần,

khói đen và stress
Giữa bóng đêm nghi kỵ của con người

(Thơ viết trên điện thoại)

Là người từng phải nếm trải nhiều cay đắng đời thường, song thơ Đặng Ngọc Khoa vẫn hồn nhiên trong nguồn mạch hồn hậu vốn có của thi ca chứ không oán trách. Và hơn thế, rất nhiều lúc anh đã để cho thơ mình chảy về phía cuộc đời bằng những sẻ chia kiêu bạc mà rất mực chân tình.

Ta thương những thằng không hộ khẩu

Ra đi như nguyện chẳng quay về

Sao có đêm cầm câu tiễn biệt

Thở dài chi tiếng của rừng khuya...

(Hòa Sơn từ biệt khúc)

Không hề kêu đòi dọn cho mình một chỗ đứng, nhưng thơ Đặng Ngọc Khoa vẫn luôn có được vị trí cần thiết và tương xứng trong những miền tri cảm lộng lẫy. Anh được biết đến nhiều nhất và rõ nhất với tư cách là một nhà báo. Nhưng kể từ bài thơ đầu tiên được in trên Tạp chí Đất Quảng cách đây hơn 30 năm, thơ anh đã được nhiều bạn bè và người yêu thơ lưu vào sổ tay. Khi anh nằm xuống, nhiều người đã không khỏi ngạc nhiên khi biết nhà thơ Đông Trình còn giữ một bài thơ của anh cách đây 18 năm (bài "Đa mang", trong đó có những câu khá "cổ điển" như: "Đừng khóc nữa em anh về xa/ Gối đầu trên cỏ nghĩ quê nhà/ Làng anh mọc dưới ngôi sao ấy/ Em có bao giờ ngóng sao sa?")... Những năm sau này, khi công nghệ mạng lên ngôi, thỉnh thoảng Đặng Ngọc Khoa đưa thơ mình lên blog cá nhân và đường link của hầu hết những bài thơ lẻ tẻ này đã được nhiều người truyền gửi cho nhau. Bài thơ "Ngày của mẹ" dưới đây là một trường hợp như vậy:

Nhớ mãi
bản tin ngày nào

con viết

Mẹ không còn để đọc

Trong khung cáo phó

Mẹ ơi!

(Ngày của mẹ)

          Bình thường, Đặng Ngọc Khoa hoạt một cách ồn ào. Nhưng trong những góc riêng của đời mình, trong những góc riêng sâu lắng với thơ, anh lại là người luôn trăn trở, đa mang. Anh từng thắt ruột trước những trò rởm, trước những "cơn buồn nôn không đến từ trời/ khi chúng vận complet cà vạt" (Hội hoa buồn). Không dưới một lần, anh cảm thấy cô đơn "như một cột buồm" (Cho một ngày buồn). Anh từng một mình lưu lạc, "loay hoay không biết tháng ngày" (Mida thơ). Và anh cũng đã từng hét lên, thao thiết, không chỉ với những miền quê yêu thương mà còn với cả cuộc đời dài rộng ngoài kia:

Không thể khác khi gọi Vu Gia
Nắng xiên khoai mình anh trở lại

Đồng bãi xanh tràn em xa ngái

Giọt lệ thầm

rớt xuống

chiều xa...

(Vu Gia, không thể khác)

          Bây giờ, Đặng Ngọc Khoa đã nằm xuống, mãi mãi! Nhưng hình bóng anh và thơ anh vẫn đang hiển hiện giữa cõi thực. Thơ anh đang được bạn bè tập hợp để in thành tập. Tên anh vẫn đang được lưu trong những cuốn "danh bạ thơ", được nhắc đến trong mỗi ngày thơ. Và tất cả vẫn chờ đợi nhau ở những miền hạnh ngộ!...

Ký ức

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (3)   
Em không cùng tôi ở lại với cơn mưa
để nỗi buồn rêu lên xanh ký ức
hoang vu bến sông cỏ lau rưng rức
ngày con sáo sang ngang
tôi đi tiễn chính mình


Em không cùng tôi đi hết những cánh đồng
để ngọn gió ơ hờ không hát nữa
thì con gái mơn mởn tươi đời lúa
đêm chưa kịp đơm bông
ngày đã vội mùa màng


Em không cùng tôi...
để dang dở con đường
bụi khuất lấp giấc mơ xanh hoa cỏ
dò dẫm lối yêu chợt lạc về lối nhớ
tôi vấp phải mình đau nhói phía trái tim
tôi vấp hoàng hôn ngã về phía không em
tôi vấp ban mai gặp rưng rưng mắt lá


Xưa con sáo sang ngang
có cuộc tình hóa đá
Em không cùng tôi đi hết những chân trời...

Lục bát rời

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (4)   
 

Lục bát rời



1.

Đất trơ gốc rạ tảo tần

Quê nghèo khắc khổ phơi gân sống cày

Cho con thóc chắc gạo đầy

Mẹ ngồi nhóm hạt lép cay khói chiều!



2.

Biết là cổ tích hết thiêng

Buồn tình chị vẫn gửi duyên lên chùa

Trải bao mõ sớm chuông trưa

Một ngày hé cửa ra ngoài... Buồn hơn!



3.

Và khi chiều cạn hết ngày

Bàn tay lại nắm bàn tay bần thần

May hương dủ dẻ còn ngân

Để xa xăm níu lại gần nỗi quê...

                                     

Nhớ nắng

Tản văn chua ngọt Trackbacks (0) góp ý (9)   


         Đang giữa mùa hè với ngồn ngộn ánh nắng mặt trời vậy mà tôi nhớ nắng. Vâng, một nỗi nhớ có thật. Đôi lúc nó vỡ òa ra giữa khoảng lặng của ưu tư. Đôi lúc, nó chập chờn, lẩn khuất sau những buồn vui bất chợt, sau những toan tính đời thường...
      
      Mẹ sinh tôi ra dưới nắng, quẳng tôi ra nắng để học triết lý cỏ cây mà lớn nên người. Nắng khuyên tôi hãy tự hào về những mảng da sạm đen. Ừ, thì cứ như đất, vậy mà hay - vật vã với nắng để ấp ủ trong lòng mình sự sống. Cứ như cỏ cây vậy mà hay, vươn lên đâm toạc khoảng không bao la, hân hưởng ánh mặt trời và hát khúc sinh sôi... Nhưng rồi, tôi không như đất như cây được. Tôi chạy trốn ruộng đồng, chạy trốn nắng để nấp vào những khối vuông tiện nghi và máy lạnh. Để từ đó, sau lớp kính màu, tôi thấy nắng khi thì đỏ quạch, khi thì vàng ệch đến khủng khiếp. Tôi tự thỏa mãn với những gì mình đang có. Tự huyễn hoặc mình với cái gọi là nỗi nhớ.


HOA

      Cha tôi, mẹ tôi, anh chị tôi... chưa ai được ngồi phòng máy lạnh. Họ nhìn nắng, cảm nhận về nắng bằng tất cả sự chân thành khắc nghiệt. Và, cũng chưa bao giờ họ cho nắng đổi màu sau những lớp kính râm. Họ như đất, như cỏ cây, nhẫn nại dưới nắng một cách lãng mạn. Để rồi, mỗi khi vào bữa, cái mùi nắng khê nồng trên da thịt họ trở nên ngạt ngào thơm trong những hạt cơn dẻo trắng tinh.


      Tôi ngồi phòng máy lạnh, đôi lúc ăn cơm trong phòng máy lạnh. Tôi thỏa mãn với mình không một chút hồ nghi. Đến nỗi,  muốn có hạt mồ hôi, phải tìm đến với những phòng tắm hơi, tự co giật và hành hạ mình. Hạt mồ hôi của tôi không phải là hạt mồ hôi của nắng. Càng không phải là mồ hôi của những nhọc nhằn. Vì thế, một cách vô tình, tôi đã không nhận ra được vị đắng trong những hạt cơm trắng tinh như ngọc.


      Mẹ sinh tôi ra dưới nắng, mong tôi học triết lý cỏ cây mà lớn nên người. Vậy mà, tôi đã trốn chạy, cố tìm mọi cách để biện minh rằng nắng là nghiệt ngã. Để rồi sau đó, có một người con gái bảo tôi, rằng tôi đang khô đi dưới ánh mặt trời. Rồi em đi biệt. Và nắng mênh mang hơn !...


      Ừ, tôi đang khô đi trong day dứt nỗi nhớ. Nhớ nắng và nhớ một người con gái có tên trùng tên mùa của nắng.

Và khi rời Huế...

Gỏi thơ Trackbacks (0) góp ý (9)   
 Trong nồng nàn hương cỏ

Giữa rì rào thông reo

Bờ môi em nắng ấm

Ngự Bình quên sang chiều


Xõa ngang vai ngày Huế

Nghìn sợi xanh tóc thề

Gió thì thầm đắm đuối

Lời hẹn hò sơn khê


Hỏi làm chi trời đất

Huế trầm tư kiệm lời

Cứ nhìn sâu vào mắt

Tình theo về tinh khôi

HUE

Mình không lên Thiên Mụ

Sợ lời nguyền chia ly

Cùng xuôi về Vỹ Dạ

Nghe mùa lên xanh rì...


Vậy mà khi rời Huế

Môi còn hằn dấu môi

Mắt còn sâu trong mắt

Sao tình về xa xôi?...

Design by JuliettaRose Studio. Powered by Vnweblogs