Hoa cải cuối giêng

By phan chín

 Tôi không có bà hay nói chính xác hơn là khi tôi ra đời cả bà nội và bà ngoại đều đã đi xa. Mỗi lần nhìn thấy bọn trẻ con hàng xóm được bà của chúng ẵm bồng dắt đi chơi rất nhiều lần trong tâm trí thơ trẻ của tôi ngày ấy lại nhói lên một nỗi khát thèm... Một bữa mải mê đuổi theo một chú chuồn ớt tôi đi mãi ra tận bờ sông. Con chuồn ớt bị tôi đuổi bắt lúc này đã đeo mình trên đỉnh lá một cây cỏ ống bên mép nước thách thức. Định thò tay ra bắt thì bất thần có ai đó hê lên một tiếng. Con chuồn ớt bay mất ! Tôi quay lại nhận ra bà cụ Thước cùng xóm đang vạch đám cải ngồng bước tới.
HOA CAI

Sau lần đó tôi đã "có bà" như nhiều đứa trẻ cùng xóm. Cụ Thước không có con không có cháu nên lần nào tôi lò dò tìm sang bà đều rất vui có món nào ngon đều cho một miếng; đi đâu bà cũng dắt tôi theo cùng. Và nơi bà thường dắt tôi tới nhất là bãi sông nơi mà mùa xuân chỉ thấy toàn cải là cải còn mùa hè là ngút ngàn bắp nếp. Tôi thích cải hơn đơn giản vì ở đấy có rất nhiều bướm và chuồn chuồn vì chúng không làm toàn thân tôi nổi đầy mẩn ngứa như khi chui vào bãi bắp. Tôi thích cải hơn là vì sau mỗi lần "đi bãi" trở về bao giờ bà cũng dúi cho tôi một ôm cải mang về luộc. Thời ấy theo cách nói ví von của mẹ tôi bụng ai cũng... rất xanh vì ngoài khoai sắn bữa cơm nhà nào cũng thường "độn" rất nhiều rau. Và tôi thích cải hơn còn vì cái mùi hăng hắc và sắc hoa vàng hiền từ mà mê hoặc của chúng.


Khi dáng đi của cụ Thước khòm xuống như một cánh cung thì cũng là lúc tôi bắt đầu biết... bối rối khi gặp con gái. Nhưng tôi vẫn không bỏ được thói quen theo bà ra bờ sông nhất là khi mấy đám cải ở đấy bắt đầu trổ ngồng bói hoa. Tôi được bà cho cải mang về nhiều hơn vì theo bà mấy anh em nhà tôi đều đang ở vào tuổi ăn tuổi lớn còn bà hàm răng cái rụng cái lung lay không ăn cải được nữa nhất là với loại cải đã trổ ngồng... Nhưng tôi không mặn mà lắm với sự chia sẻ đầy hào phóng ấy của bà. Tôi ra đấy chỉ để... ngẩn ngơ cùng sắc vàng hoa cải để nằm vật ra trên nền đất ẩm ướt hít hà mùi hương cay nồng của chúng. Có một mùa Tết tôi đã một mình lần ra bãi sông khi sắp giao thừa để cắt trộm 5 cây cải thật to về... chưng Tết. Nhà tôi không trồng mai càng không có tiền chơi mai bình hoa cải đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ giữa nhà vì thế trở thành một niềm an ủi. Gian nhà nhỏ cũng Tết hơn ấm hơn nhờ sắc vàng rờø rỡ hết mình nhưng hiền lành dung dị hồn nhiên quê kiểng. Thấy hoa cải bày biện sắc xuân trong nhà tôi có một cô hàng xóm học sau tôi một lớp đã bất ngờ tuyên bố... không yêu hoa bất tử nữa. Và chúng tôi đã được gặp nhau tình cờ rất nhiều lần ở ngoài bãi sông khi cả hai lẻn đi trộm cải. Có ít nhất sáu cái Tết nhà tôi và nhà cô hàng xóm cùng chưng hoa cải. Chưng trong Tết chưng ra ngoài Tết chưng đến hết tháng Giêng đến khi cả bãi sông đầy hoa cải vàng rực ngoài kia chuyển sang xanh thẫm...


Rồi đến một tháng Giêng cụ Thước qua đời. Mộ cụ táng ngay giữa bãi sông ngập tràn hoa cải. Và cũng tháng Giêng năm ấy người con gái cùng xóm lên đường vào Nam không kịp (hay không nhớ ?) mang theo một nhành hoa cải...Nhà tôi từ đó cũng không chưng hoa cải nữa. Tôi cũng không còn cơ hội ra bãi sông mỗi mùa cải trổ hoa. Nhưng sắc hoa vàng hiền lành dung dị hồn nhiên quê kiểng ấy vẫn theo tôi khi rờ rỡ tươi vui lúc day dứt ám ảnh và cũng nhiều khi thao thức tiếc nuối dày vò...


HOA CAI
Tháng Giêng này bất ngờ có người gửi tặng bốn câu thơ : "Người về hoa cải đã vàng/ Đất trời đã chuyển mùa sang xanh rì/ Con tàu đã bỏ ga đi/ Tháng Giêng rướm nắng xuân thì dở dang...". Chợt nghe lòng nhói lên một điều gì lạ lắm. Chợt thấy nhớ da diết nhớ quay cuồng sắc vàng hoa cải chảy dọc bãi sông quê; nhớ ngôi mộ cụ Thước nằm một mình giữa bãi; nhớ một người con gái nặng lòng cùng hoa cải nhưng lúc chia xa không một nhánh mang theo... Tôi ùa về quê. Sông đã chuyển dòng bãi đất xưa bị con nước ngoạm gần hết. Trên rẻo đất còn lại nhìn mỏi mắt cũng không tìm ra sắc vàng hoa cải dù chỉ một khóm lẻ loi.


Lặng lẽ quay về thành phố. Dọc đường tôi lại được nhìn những vạt hoa cải khoe sắc trước sân nhà ai đó. Cuối Giêng hoa cải vẫn vàng như bao đời nay vẫn vậy. Nhưng hình như màu vàng ấy không miên man như màu vàng toâi đã từng đắm say ở bãi sông quê một thuở chưa xa !...

More...

Tết buồn

By phan chín


Hồi chưa ai có công danh

Tết nào cũng đủ  em anh sum vầy

Đứa dâng mẹ miếng trầu cay

Đứa dâng cha chén trà lài ngát hương


Bây chừ mỗi đứa mỗi đường

Công danh khuất nẻo yêu thương mất rồi

Giao thừa chỉ mẹ cha thôi

Chờ chuông điện thoại réo lời chúc xuân...
                                                P.C

ANH DEP

More...

Chợt nghĩ khi mua lịch

By phan chín

Cuối năm đi mua lịch mới

Cần chi phải có nhiều tiền

Mười nghìn sáu cô hoa hậu

Đẹp tựa như là trinh tiên



Biệt thự nhà lầu cũng rẻ

Sáu căn chỉ nửa ngày lương

Kiểu Tây kiểu Tàu có tất

Chìa tay là tới... thiên đường !



Mình nghèo quen đi xe đạp

Nay thấy xe con giá hời

Cớ chi không mua dăm chiếc

Dành khi tủi phận ngắm chơi ?!...



Lịch mới trăm ngàn thứ mới

Rẻ hơn đồ thật vạn lần

Mua được thời gian được ngắm

Cuộc đời cứ thế mãi xuân !

More...

Lời thưa gửi đến mọi người...

By phan chín

Kính gửi các anh chị em và các bạn.

Thú thực là Ba Bình Phương tôi đã có ý định xây một ngôi nhà blog từ khá lâu rồi. Nhưng hiềm nỗi trình độ vi tính chưa qua bậc... mầm non lại bị (được) một số bạn bè hăm he rằng xây xong coi chừng không đủ sức chăm dọn nhà cửa bỏ hoang thì mang tiếng lắm...  thành ra tôi chùn tay.

Nói thì nói vậy nhưng đã có lúc Ba Bình Phương lén xây một cái bên opera. Xập xệ. Rồi sập mấy lần. Và vì những việc không đâu lấn át có lúc phải đóng cửa vứt chìa khóa xuống ao lãng quên. Hồi đầu tháng 11 năm ngoái (năm 2008) tò te xây một cái trên vnweblog nhưng vừa khởi công thì cậu trai út tái phát bệnh ung thư võng mạc. Thế là đành "bán nhà" lo cho con. Mặt mày bợt bạc. Thơ phú quên phéng hết. Bản tính cà rỡn mọi ngày cũng tự dưng biến mất tiêu.

Nay cơ sự đã bớt rối ren; lòng đã yên hơn chút chút lại mơ về một chỗ trên web để vào ra khuây khỏa. Vừa lúc ông bạn già TUDALINH ở Kon Tum cô bạn MATNAUCHANDAI ở Khánh Hòa tới tấp động viên thôi thì cứ thử liều thêm lần nữa. Tuy không coi ngày không nhắm hướng nhưng hy vọng lần này sẽ yên. Dù gì cũng là sự bất quá tam...

Bây giờ chân nền đã đắp rồi. Tranh tre nứa lá tạm bợ dựng lên liều mình ới một tiếng mời mọi người ghé qua. Vì xây "trái phép" trên đất (nghe nói) thuộc diện đang quy hoạch  lại không thiết kế bản vẽ rất tạm bợ qua quýt...   thôi thì tạm gọi là QUÁN CÓC VỈA HÈ vậy (phòng khi bị giải tỏa cũng dễ phần ăn nói).

Ba Bình Phương tôi xin có đôi dòng thưa gửi vắn tắt coi như là lời kính cáo kính chào và kính mời. Mời rằng: "Đi đâu gối mỏi chân tê/Xin mời ghé quán vỉa hè tôi chơi...".

More...

Đoản khúc xuân

By phan chín


Ủ từ triệu giấc mơ run rẩy

cây khai xuân ngực lá dậy thì

lồ lộ một ban mai tinh khiết


Căn nhà cũ một mùa đã cũ

ánh mắt em gầy xuyên đêm

đánh thức giọt rêu trở mình

trên nụ hôn cỏ úa


Ngày tân hôn khép cửa

kết thúc một siêu trò chơi

không biết ai là người thua cuộc


Hối hả mùa

thắc thỏm hoa

và những đêm xuân ràn rạt...

Tỉnh giấc

nhói mầm ruột lá


Ngày tân hôn khép cửa

tình yêu trừ tịch

sang mùa!...

1-2009

P.C

More...

Vĩ thanh hoa...

By phan chín

            1. Cứ mười người thì ít nhất hết chín người hễ Tết đến là lại nghĩ về cái mới. Trong đó với những người đã bắt đầu biết lo nghĩ về cái gọi là phận người   nghiệt một nỗi "cái mới" họ nghĩ đến trước hết lại là cái đang làm chính họ cũ đi : tuổi mới. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng lạ một điều khi nói đến tuổi chẳng thấy ai buồn. Hôm về quê gặp ông bác họ vừa qua cái tuổi 95 choãi cây gậy đứng giữa sân mà cười hơ hớ bảo mình còn khỏe lắm. Trên gương mặt hằn vết tháng năm của ông gợn lên rất nhiều nét xuân. Tuổi tác một "cái mới" đáng âu lo đã biến thành niềm vui bất tận tự lúc nào khi đám cháu con lao nhao chen chúc đặt vào tay ông những đồng tiền mừng tuổi... Và người già đã thấy tuổi tác như một ân sủng của đất trời khi họ nhìn vào con cháu.  Người trẻ  hơn cũng biết rằng tuổi tác là một quà tặng vô giá của cuộc sống khi họ thấy cha ông mình bỏ quên tuổi già dắt tay cháu con rượt đuổi không mệt mỏi cùng cỗ xe thời gian...


          Bởi vậy không có gì lạ khi những người sành chơi khi những người bước qua ngưỡng "nhi bất hoặc" đã chơi mai Tết thì thường chọn lão mai. Mùa xuân nở ra trên những gân guốc giữa những vết xước tháng năm ấy có thể không đẹp hơn. Nhưng chút u hương nó tỏa ra lại đặc quánh và ngây ngất. Đơn giản vì đó là tất cả những tinh túy của đất trời được chưng cất công phu và nhọc nhằn qua bất tận tháng ngày !

          2. Với trẻ con ngày Tết còn gì vui hơn hân hoan hơn "mới" hơn khi nghĩ về áo mới nhỉ ? ấy vậy mà khi tôi nói ra điều ấy lại có một cậu bé lên mười trề môi nói già hơn tuổi của mình rằng "xưa rồi Diễm". Không còn nhiều đứa trẻ mơ áo mới mỗi bận Tết về như các thế hệ cha ông của chúng ngày xưa nữa. Đó là điều mừng. Nhưng câu giễu cợt già nua và sự khuất lấp đến mức gần như đoạn tuyệt về một ước mơ dung dị mà có thời có lúc có người cả đời không đạt được kia vẫn có gì đó khiến mình không thể không suy nghĩ !...

          Thốt nhiên tôi lại thấy hình ảnh một cậu bé chân đất đầu trần ngồi khóc rưng rức cạnh một dãy chậu hoa bên hè phố cuối chiều ba mươi Tết năm nào. Có lẽ cậu bé khóc vì hoa ế. Nhưng cũng rất có thể cậu khóc vì nếu không bán hết chỗ hoa kia trước giờ các hàng quán chợ búa đóng cửa đón giao thừa cậu sẽ không còn cơ hội kịp sắm một chiếc áo  mới đón xuân... Những chậu cúc quê mùa vẫn hồn nhiên thả hương vào  rét xuân ngai ngái. Một vĩ thanh ngọt ngào của hoa rồi sẽ lan vào thẳm sâu đêm trừ tịch. Nhưng ở nơi làn hương ấy khởi đi rất có thể hàm tiếu chợt se lòng !...

          Thốt nhiên tôi nhớ lời kể của mẹ  : Suốt mười năm làm trẻ con của mình (vì thời ấy 10 tuổi đã phải làm việc và lo toan như một người lớn trước gánh nặng cơm áo) chưa Tết nào người được mặc một chiếc áo mới cho ra hồn. Thành ra cái mơ ước ấy đã hằn rất sâu trong tâm hồn như một ám ảnh.

          Thốt nhiên tôi nhớ đã có ít nhất một lần trong đời lòng ghen tỵ trẻ con đã khiến tôi xuống tay vặt trụi một bụi hoa vạn thọ trước sân. Đơn giản vì nó nở tròn xoe và vàng hơn hớn trong khi nhà tôi bữa cơm chiều ba mươi vẫn chỉ có cháo rau được rắc thêm ít hành ngò làm "vị Tết".

          Thốt nhiên tôi lại nhớ mấy "câu thơ vỉa hè" vừa nực cười vừa tức tưởi của một người bạn : "...cây bông hồng/ mày mọc giữa đồng/ mày không lao động/ ai cho mày trổ bông ?".

          Không trách ai được không trách hoa được. Cuộc sống có những triết lý những vĩ thanh riêng. Và hoa cũng vậy !...

          3. Đêm giao thừa Tết này tôi lại ra đường lại loanh quanh ở các chợ hoa xem thiên hạ "đi mua hoa như đi xổ số may rủi" : thật rẻ hoặc thật đắt. Không rõ họ mua được hoa rẻ hay không chỉ biết không thấy ai buồn; chỉ biết tất cả đều hài lòng với những chậu hoa mình vừa chọn. Còn những người quen trồng hoa nhưng không quen bán buôn mặc cả thì ra vẻ không vui lắm. Càng gần đến giao thừa họ thở dài càng nhiều hơn; nhìn xa trông gần nhiều hơn.

          Riêng hoa vẫn mặc nhiên khoe sắc hương giữa lung linh đèn đường vàng  xanh tím đỏ. Hoa có vĩ thanh riêng dành cho đồng loại và cho con người. Nhưng dường như chút vĩ thanh huyền diệu ấy không phải ai cũng nghe thấy được !...    

            

More...